和道卿舍人奉祠太一齋宮

宋代 宋祁
地占叢霄勝,人持禁橐來。 詩長清夜遍,祠罷素秋回。 爽籟天中發,虛絃月際開。 無容以風解,身自到蓬萊。
zhàn cóng xiāo shèng   rén chí jìn tuó lái
shī cháng qīng biàn   qiū huí
shuǎng lài tiān zhōng   xián yuè kāi
róng fēng jiě   shēn dào péng lái