和單令春日

宋代 胡寅
新曆自披展,故交誰與歡。 顏容羞把鏡,菘韭強登盤。 袖手籠東老,侵肌料峭寒。 大鈞方播物,吾道豈艱難。
xīn zhǎn   jiāo shuí huān  
yán róng xiū jìng   sōng jiǔ qiáng dēng pán  
xiù shǒu lóng dōng lǎo   qīn liào qiào hán  
jūn fāng   dào jiān nán