和酬孫大諫見訪之什

宋代 魏野
冬日開門忽似春,溫顏和氣接如親。 貴能尚故尋村叟,醉誤猶呼作舍人。 茜旆空林行蘚上,椹袍拂石坐溪濱。 仍留雅詠酬雖晚,每看長先整角巾。
dōng kāi mén chūn   wēn yán jiē qīn  
guì néng shàng xún cūn sǒu   zuì yóu zuò shè rén  
qiàn pèi kōng lín xíng xiǎn shàng   shèn páo shí zuò bīn  
réng liú yǒng chóu suī wǎn   měi kàn cháng xiān zhěng jiǎo jīn