和持國登開寶寺上方院寄孔寧極崔象之孫曼叔

宋代 劉敞
重山抱城起,清川帶野回。深嚴古佛寺,嵽嵲聳高台。 此地宜眺覽,冠絕都城隈。遠近見千里,令人心目開。 憶在七月中,丞相自魏來。百官迎道傍,休騎茲徘徊。 衣冠相勝凌,塵土如炎灰。我隨眾人趨,出入再歷階。 不得及此時,披襟濯氛埃。至今意耿耿,負愧不可裁。 邇來讀君詩,足慰平生懷。忽如升其巔,四顧心悠哉。 往者不可及,信陵久已頹。來者不可見,孔侯與孫崔。 古今殊茫茫,慨嘆成歡哀。會復從君游,於焉謝崔嵬。
chóng shān bào chéng   qīng chuān dài huí shēn yán   niè sǒng gāo tái
tiào lǎn   guàn jué chéng wēi yuǎn jìn jiàn qiān   lìng rén xīn kāi
zài yuè zhōng   chéng xiàng wèi lái bǎi guān yíng dào bàng   xiū pái huái
guān xiāng shèng líng   chén yán huī suí zhòng rén   chū zài jiē
shí   jīn zhuó fēn āi zhì jīn gěng gěng   kuì cái
ěr lái jūn shī   wèi píng shēng huái shēng diān   xīn yōu zāi
wǎng zhě   xìn líng jiǔ tuí lái zhě jiàn   kǒng hóu sūn cuī
jīn shū máng máng   kǎi tàn chéng huān āi huì cóng jūn yóu   yān xiè cuī wéi