和陳器之詩四首 其四 鹿仙山

宋代 張耒
真人朝天去不還,千年鹿跡留空山。空山寂寞何所有,野殿荒涼松檜寒。 桑田海水移今古,興亡萬變誰能數。五雲深處駕飛龍,應笑人間換朝暮。 神仙不與世人期,騎鹿安知不復歸。朝嵐夕靄山秀潤,應有靈丹相護持。 長生可求仙可致,浮世腥膻何足嗜。君不見漢時九江梅子真,一日辭家隱吳市。
zhēn rén cháo tiān hái   qiān nián 鹿 liú kòng shān kōng shān suǒ yǒu   diàn huāng 殿 liáng sōng guì hán    
sāng tián hǎi shuǐ jīn   xīng wáng wàn biàn shuí néng shù yún shēn chù jià fēi lóng yīng   xiào rén jiān huàn zhāo    
shén xiān shì rén   鹿 ān zhī guī cháo lán ǎi shān xiù rùn yīng   yǒu líng dān xiāng chí    
cháng shēng qiú xiān zhì   shì xīng shān shì jūn jiàn hàn shí jiǔ jiāng méi zhēn   jiā yǐn shì