和陳器之詩四首·過韓城

宋代 張耒
周京無人吊禾黍,七雄按劍分周土。 秦人匹馬出函關,六王割地愁為虜。 宜陽古堞故韓都,地接強秦爭戰苦。 謀窮運去竟亡國,從長蘇秦亦何補。 諸侯已盡秦巍巍,嬴氏已亡秦不知。 始皇自是呂家子,宗廟薦享真何為。 山河百戰移陵谷,宮殿成塵埋寶玉。 秋風壞冢長荊榛,落日空城散樵牧。 今古悠悠共一丘,爭強蝸角欲何求。 誰似令威仙骨健,千年重向故鄉游。
zhōu jīng rén diào shǔ   xióng àn jiàn fēn zhōu  
qín rén chū hán guān   liù wáng chóu wèi  
yáng dié hán dōu   jiē qiáng qín zhēng zhàn  
móu qióng yùn jìng wáng guó   cóng cháng qín  
zhū hóu jǐn qín wēi wēi   yíng shì wáng qín zhī  
shǐ huáng shì jiā zi   zōng miào jiàn xiǎng zhēn wéi  
shān bǎi zhàn líng   gōng diàn 殿 chéng chén mái bǎo  
qiū fēng huài zhǒng zhǎng jīng zhēn   luò kōng chéng sàn qiáo  
jīn yōu yōu gòng qiū   zhēng qiáng jiǎo qiú  
shuí shì lìng wēi xiān jiàn   qiān nián zhòng xiàng xiāng yóu