和陳七峰七詩韻
上達何外暴,真樂非幽園。
凡有動於境,恐皆離乎天。
我自淡不厭,彼徒爭相喧。
峰高果峻極,無論百千年。
shàng
上
dá
達
hé
何
wài
外
bào
暴
,
zhēn
真
lè
樂
fēi
非
yōu
幽
yuán
園
。
fán
凡
yǒu
有
dòng
動
yú
於
jìng
境
,
kǒng
恐
jiē
皆
lí
離
hū
乎
tiān
天
。
wǒ
我
zì
自
dàn
淡
bù
不
yàn
厭
,
bǐ
彼
tú
徒
zhēng
爭
xiāng
相
xuān
喧
。
fēng
峰
gāo
高
guǒ
果
jùn
峻
jí
極
,
wú
無
lùn
論
bǎi
百
qiān
千
nián
年
。