和陳勉仲二首

宋代 王之道
人似平原字亦顏,詩成長在笑談間。 試看落筆雲煙疾,難放搖春草木閒。 美俗未容窺制錦,勸耕聊得伴行山。 慚將鄭臘酬荊璞,無怪年時債未還。
rén shì píng yuán yán   shī chéng zhǎng zài xiào tán jiān
shì kàn luò yún yān   nán fàng yáo chūn cǎo xián
měi wèi róng kuī zhì jǐn   quàn gēng liáo bàn xíng shān
cán jiāng zhèng chóu jīng   guài nián shí zhài wèi hái