和陳魯山十詩以孟夏草木長遶屋樹扶疏為韻

宋代 陸游
大父昔在朝,騰上唯恐早。 淡然清班中,灰寒而木槁。 議論主中和,人才進耆老。 至今下馬墳,不生刺人草。
zài cháo   téng shàng wéi kǒng zǎo
dàn rán qīng bān zhōng   huī hán ér gǎo
lùn zhǔ zhōng   rén cái jìn lǎo
zhì jīn xià fén   shēng rén cǎo