和陳魯山十詩以孟夏草木長遶屋樹扶疏為韻

宋代 陸游
言語日益工,風節顧弗競。 杞柳為桮棬,此豈真物性。 病夫背俗馳,梁甫時一詠。 奈何七尺軀,貴賤視趙孟。
yán gōng   fēng jié jìng
liǔ wèi bēi quān   zhēn xìng
bìng bèi chí   liáng shí yǒng
nài chǐ   guì jiàn shì zhào mèng