和程進道見貽

宋代 曹勛
秋聲起木杪,便覺密葉稀。 風至草木勁,水闊鴻雁知。 壯懷感搖落,嘆息囊中錐。 功名未卓立,此心常坐馳。 君家朱橋側,細俯秋水遲。 氣近龍鳳闕,喧無笳鼓悲。 蕭齋琴書靜,不知花影移。 棣華好伯仲,騰起風雲時。 心親詩禮學,日與富貴期。 不忘黃塵苦,乃眷寒士飢。 此理誠愫抱,豈復持詭隨。 已獻仲舒策,孰謂李廣奇。 文中有至樂,妙處含天機。 一官勿言困,且喜原不違。 我誠老賓客,合爪喜見之。 關西相有在,行矣當無疑。
qiū shēng miǎo   biàn 便 jué
fēng zhì cǎo jìn   shuǐ kuò hóng yàn zhī
zhuàng huái gǎn yáo luò   tàn náng zhōng zhuī
gōng míng wèi zhuó   xīn cháng zuò chí
jūn jiā zhū qiáo   qiū shuǐ chí
jìn lóng fèng quē   xuān jiā bēi
xiāo zhāi qín shū jìng   zhī huā yǐng
huá hǎo zhòng   téng fēng yún shí
xīn qīn shī xué   guì
wàng huáng chén   nǎi juàn hán shì
chéng bào   chí guǐ suí
xiàn zhòng shū   shú wèi guǎng
wén zhōng yǒu zhì   miào chù hán tiān
guān yán kùn   qiě yuán wéi
chéng lǎo bīn   zhǎo jiàn zhī
guān 西 xiāng yǒu zài   xíng dāng