和成都張通叔韻簡范偉明

宋代 王之道
高樓半天夸奕奕,一室蕭然再經昔。 君今盤礴知幾時,邂逅相逢俱是客。 襟懷磊落我輩人,傾蓋便覺情相新。 欲知富貴未乾沒,岷山錦水鍾精神。 范侯國學同舍友,聞與吾人最親厚。 別來不寄一行書,有便何妨為予取。
gāo lóu bàn tiān kuā   shì xiāo rán zài jīng
jūn jīn pán zhī shí   xiè hòu xiāng féng shì
jīn huái lěi luò bèi rén   qīng gài biàn 便 jué qíng xiāng xīn
zhī guì wèi qián méi   mín shān jǐn shuǐ zhōng jīng shén
fàn hòu guó xué tóng shè yǒu   wén rén zuì qīn hòu
bié lái xíng shū   yǒu biàn 便 fáng wèi