和晁十七晝眠
冉冉殘春去,悠悠歸夢賒。
窗圍幽幌靜,風引晝簾斜。
清蔭延高柳,余紅惜晚花。
山居諳靜僻,詩句是生涯。
rǎn
冉
rǎn
冉
cán
殘
chūn
春
qù
去
,
yōu
悠
yōu
悠
guī
歸
mèng
夢
shē
賒
。
chuāng
窗
wéi
圍
yōu
幽
huǎng
幌
jìng
靜
,
fēng
風
yǐn
引
zhòu
晝
lián
簾
xié
斜
。
qīng
清
yīn
蔭
yán
延
gāo
高
liǔ
柳
,
yú
余
hóng
紅
xī
惜
wǎn
晚
huā
花
。
shān
山
jū
居
ān
諳
jìng
靜
pì
僻
,
shī
詩
jù
句
shì
是
shēng
生
yá
涯
。