和超然翁韻二首

宋代 黃公度
才微只合老荊扉,悞竊虛名及盛時。 藜杖端須為劉燭,匏竽聊復預齊吹。 亨衢騰踔非吾事,客路逢迎仰己知。 莫訝歸程秋向晚,也應去魯自遲遲。
cái wēi zhī lǎo jīng fēi   qiè míng shèng shí  
zhàng duān wèi liú zhú   páo liáo chuī  
hēng téng chuō fēi shì   féng yíng yǎng zhī  
guī chéng qiū xiàng wǎn   yīng chí chí