和昌甫韻

宋代 韓淲
雲松雪竹野梅南,敢謂歲寒之友三。難弟難兄更佳句,閒人閒客漫遊談。 朅來城郭如緣會,依舊山林屬飽參。我已行纏打包笠,故家文物待重探。
yún sōng xuě zhú méi nán   gǎn wèi suì hán zhī yǒu sān nàn nàn xiōng gèng jiā xián   rén xián màn yóu tán    
qiè lái chéng guō yuán huì   jiù shān lín shǔ bǎo cān xíng chán bāo   jiā wén dài zhòng tàn