和曾守出後房麗人

宋代 曹勛
方慚虛薄預時流,仍見娉婷恰上頭。 檀口細能哦赤壁,羊醅喜為沃清愁。 當軒妙有眉宇秀,列屋尚誰庭院幽。 頗恨夜深人已醉,翔然翠袂挽無由。
fāng cán báo shí liú   réng jiàn pīng tíng qià shàng tou
tán kǒu néng ó chì   yáng pēi wèi qīng chóu
dāng xuān miào yǒu méi xiù   liè shàng shuí tíng yuàn yōu
hèn shēn rén zuì   xiáng rán cuì mèi wǎn yóu