和蔡生

宋代 胡寅
吾生慚松獨,天賦比樗散。 學道才窺藩,聖門未容款。 老來憂患集,鵻草經濕嘆。 衣帶垂有餘,樗腹無可坦。 跫然喜君至,肯就我乎館。 一醉老瓦盆,寧用玻璃碗。 春風正駘蕩。柳暗月欲滿。 蚩蚩萬物類,混化胎與卵。 吾儕幸襟靈,詩書足相伴。 浩然天宇內,未暇論修短, 揚雄正希顏,曾子豈雇管。 希聲非折楊,下士每大莞。
shēng cán sōng   tiān chū sàn
xué dào cái kuī fān   shèng mén wèi róng kuǎn
lǎo lái yōu huàn   zhuī cǎo jīng shī tàn
dài chuí yǒu   chū tǎn
qióng rán jūn zhì   kěn jiù guǎn
zuì lǎo pén   níng yòng wǎn
chūn fēng zhèng dài dàng liǔ àn yuè mǎn 滿
chī chī wàn lèi   hùn huà tāi luǎn
chái xìng jīn líng   shī shū xiāng bàn
hào rán tiān nèi   wèi xiá lùn xiū duǎn  
yáng xióng zhèng yán   zēng guǎn
shēng fēi shé yáng   xià shì měi guǎn