和不愚兄庵頌三首 其三

宋代 饒節
常恨山居寡弟兄,阿師庵就可憐生。輔車豈但圖相倚,獨掌從來不浪鳴。 野老獻謀脩水磑,山童相喚借茶鐺。年來活計渾成就,猿鶴安棲定不驚。
cháng hèn shān guǎ xiōng   ā shī ān jiù lián shēng chē dàn xiāng   zhǎng cóng lái làng míng    
lǎo xiàn móu xiū shuǐ wèi   shān tóng xiāng huàn jiè chá chēng nián lái huó hún chéng jiù yuán   ān dìng jīng