何伯言畫
何子畫山心極苦,不畫山林畫其趣。不知此絹厚幾許,隱隱深入疑有路。
去年持此干貴權,數幅得官仍得錢。平民常產賣有盡,筆端有產無窮年。
而今東絹知何數,不為水墨為襦褲。我憐何子老更痴,平民皆飽汝獨飢。
hé
何
zi
子
huà
畫
shān
山
xīn
心
jí
極
kǔ
苦
,
bù
不
huà
畫
shān
山
lín
林
huà
畫
qí
其
qù
趣
。
。
bù
不
zhī
知
cǐ
此
juàn
絹
hòu
厚
jǐ
幾
xǔ
許
,
yǐn
隱
yǐn
隱
shēn
深
rù
入
yí
疑
yǒu
有
lù
路
。
。
qù
去
nián
年
chí
持
cǐ
此
gàn
干
guì
貴
quán
權
,
shù
數
fú
幅
dé
得
guān
官
réng
仍
dé
得
qián
錢
。
。
píng
平
mín
民
cháng
常
chǎn
產
mài
賣
yǒu
有
jǐn
盡
,
bǐ
筆
duān
端
yǒu
有
chǎn
產
wú
無
qióng
窮
nián
年
。
。
ér
而
jīn
今
dōng
東
juàn
絹
zhī
知
hé
何
shù
數
,
bù
不
wéi
為
shuǐ
水
mò
墨
wèi
為
rú
襦
kù
褲
。
。
wǒ
我
lián
憐
hé
何
zi
子
lǎo
老
gēng
更
chī
痴
,
píng
平
mín
民
jiē
皆
bǎo
飽
rǔ
汝
dú
獨
jī
飢
。
。