和兵部鄭侍郎省中四松詩

唐代 唐扶
幽抱應無語,貞松遂自栽。寄懷丞相業,因擢大夫材。 日射蒼鱗動,塵迎翠帚回。嫩茸含細粉,初葉泛新杯。 偶聖為舟去,逢時與鶴來。寒聲連曉竹,靜氣結陰苔。 赫奕鳴騶至,熒煌洞戶開。良辰一臨眺,憩樹幾裴回。 恨發風期阻,詩從綺思裁。還聞舊凋契,凡在此中培。
yōu bào yīng   zhēn sōng suì zāi huái chéng xiàng   yīn zhuó dài cái
shè cāng lín dòng   chén yíng cuì zhǒu huí nèn rōng hán fěn   chū fàn xīn bēi
ǒu shèng wèi zhōu   féng shí lái hán shēng lián xiǎo zhú   jìng jié yīn tái
míng zōu zhì   yíng huáng dòng kāi liáng chén lín tiào   shù péi huí
hèn fēng   shī cóng cái hái wén jiù diāo   fán zài zhōng péi