和八窗叔雪中登樓韻

宋代 李曾伯
不夜城頭著此亭,山川幻化抑何神。 高低地勢平於水,窮富人家等是春。 一氯中間知有造,四方上下了無塵。 烹茶讀易從古適,不羨梁園作賦人。
chéng tóu zhe tíng   shān chuān huàn huà shén  
gāo shì píng shuǐ   qióng rén jiā děng shì chūn  
zhōng jiān zhī yǒu zào   fāng shàng xià liǎo chén  
pēng chá cóng shì   xiàn liáng yuán zuò rén