和安儀鳳

宋代 田錫
水國迎涼暑氣消,思清吟嘯語雄豪。 遠如海樹黃雲曉,健比秋風白浪高。 酬答愧無明月佩,縱橫爭及解牛刀。 和詩送別昭亭路,何似金鑾奪錦袍。
shuǐ guó yíng liáng shǔ xiāo   qīng yín xiào xióng háo  
yuǎn hǎi shù huáng yún xiǎo   jiàn qiū fēng bái làng gāo  
chóu kuì míng yuè pèi   zòng héng zhēng jiě niú dāo  
shī sòng bié zhāo tíng   jīn luán duó jǐn páo