宋代 廖剛
臘雪緣何喜,春工屬此興。宿苗沾潤足,盭氣滌除仍。 亂舞隨空遠,輕黏徹體凝。漫天紛糝玉,極目皎鋪繒。 帶雨聲初急,摶風勢轉增。危檐飄邃幕,疏屋灑寒燈。 瑟縮鴉棲怯,跳梁犬力勝。須臾平坎窞,頃刻沒畦塍。 梅李看山木,瓊瑤數塔層。寢眠寧有道,賦詠愧非能。 郭履愁離席,孫窗但枕肱。凍從金井水,清挹玉壺冰。 銀闕何勞問,雲台取次登。漁蓑真好畫,柳絮足多稱。 慄冽驚殘歲,淒其憶舊明。戴君聊欲訪,郢唱忽難應。 綺席交銀燭,清河映玉繩。詩成凌鮑謝,酒飲竭淄澠。 天朗醒孤鶴,風高激怒鵬。齊宮初入夢,曉鼓數聲鼟。
xuě yuán   chūn gōng shǔ xīng 宿 miáo zhān rùn   chú réng
luàn suí kōng yuǎn   qīng nián chè níng màn tiān fēn sǎn   jiǎo zēng
dài shēng chū   tuán fēng shì zhuǎn zēng wēi yán piāo suì   shū hán dēng
suō qiè   tiào liáng quǎn shèng píng kǎn dàn   qǐng méi chéng
méi kàn shān   qióng yáo shù céng qǐn mián níng yǒu dào   yǒng kuì fēi néng
guō chóu   sūn chuāng dàn zhěn gōng dòng cóng jīn jǐng shuǐ   qīng bīng
yín quē láo wèn   yún tái dēng suō zhēn hǎo huà   liǔ duō chēng
liè jīng cán suì   jiù míng dài jūn liáo fǎng   yǐng chàng nán yīng
jiāo yín zhú   qīng yìng shéng shī chéng líng bào xiè   jiǔ yǐn jié miǎn
tiān lǎng xǐng   fēng gāo péng gōng chū mèng   xiǎo shù shēng tēng