好事近·簫鼓卻微寒

宋代 舒亶
簫鼓卻微寒,猶是芳菲時節。分付塞鴻歸後,剩一鉤寒月。雙垂錦幄謝殘枝,餘香戀衣結。又被鳥聲呼醒,似征鞍催發。
xiāo què wēi hán   yóu shì fāng fēi shí jié fēn sāi hóng guī hòu   shèng gōu hán yuè shuāng chuí jǐn xiè cán zhī   xiāng liàn jié yòu bèi niǎo shēng xǐng   shì zhēng ān cuī