好事近·空澗落鳴泉

宋代 丘崈
空澗落鳴泉,千騎雨霖衣鐵。金奏欲終人醉,有玉聲清越。 夜深縴手怯輕寒,餘韻寄愁絕。玉樹夢回何處,但滿庭霜月。
kōng jiàn luò míng quán   qiān lín tiě jīn zòu zhōng rén zuì   yǒu shēng qīng yuè
shēn qiàn shǒu qiè qīng hán   yùn chóu jué shù mèng huí chǔ   dàn mǎn 滿 tíng shuāng yuè