好事近·春早峭寒天

宋代 趙孟堅
春早峭寒天,客里倦懷尤惡。待起冷清清地,又孤眠不著。重溫卯酒整瓶花,總待自霍索。忽聽海棠初賣,買一枝添卻。
chūn zǎo qiào hán tiān   juàn huái yóu è dài lěng qīng qīng   yòu mián zhù chóng wēn mǎo jiǔ zhěng píng huā   zǒng dài huò suǒ tīng hǎi táng chū mài   mǎi zhī tiān què