好事近

宋代 王沈
閬苑夢回時,窗外數聲啼鳥。覺我床前天氣,便清明多少。 詩人門戶約花開,宿蝶誤飛了。一段山青水綠,作洞庭春曉。||
làng yuàn mèng huí shí   chuāng wài shù shēng niǎo jué chuáng qián tiān   biàn 便 qīng míng duō shǎo
shī rén mén yuē huā kāi   宿 dié fēi le duàn shān qīng shuǐ   zuò dòng tíng chūn xiǎo   |   |