寒雨浹旬終不成雪

宋代 曾幾
幽棲又三冬,好雪無一片。 今晨靄同雲,薄暮集微霰。 先聲乃如許,落勢大可見。 呼兒出門看,通夕知幾遍。 聽窗復聽竹,敧枕不知倦。 終然成底事,寒雨閉深院。 何嘗憂瘠田,初不辦歡宴。 囊螢已乾死,無以映書卷。 請天收層陰,斗柄行欲轉。 愛日上晴軒,如披故人面。
yōu yòu sān dōng   hǎo xuě piàn  
jīn chén ǎi tóng yún   wēi xiàn  
xiān shēng nǎi   luò shì jiàn  
ér chū mén kàn   tōng zhī biàn  
tīng chuāng tīng zhú   zhěn zhī juàn  
zhōng rán chéng shì   hán shēn yuàn  
cháng yōu tián   chū bàn huān yàn  
náng yíng qián   yìng shū juàn  
qǐng tiān shōu céng yīn   dǒu bǐng xíng zhuǎn  
ài shàng qíng xuān   rén miàn