漢苑行 其二

宋代 王稱
露凝仙掌月華清,燈暗長門夢不成。咫尺昭陽承寵處,夜深猶自按歌聲。
níng xiān zhǎng yuè huá qīng   dēng àn cháng mén mèng chéng zhǐ chǐ zhāo yáng chéng chǒng chù   shēn yóu àn shēng