寒夜煮茶歌

明代 于謙
老夫不得寐,無奈更漏長。霜痕月影與雪色,為我庭戶增輝光。 直廬數椽少鄰並,苦空寂寞如僧房。蕭條廚傳無長物,地爐爇火烹茶湯。 初如清波露蟹眼,次若輕車轉羊腸。須臾騰波鼓浪不可遏,展開雀舌浮甘香。 一甌啜罷塵慮淨,頓覺唇吻皆清涼。胸中雖無文字五千卷,新詩亦足追晚唐。 玉川子,貧更狂。書生本無富貴相,得意何必誇膏梁。
lǎo mèi   nài gēng lòu zhǎng shuāng hén yuè yǐng xuě wèi   tíng zēng huī guāng    
zhí shù chuán shǎo lín bìng   kōng sēng fáng xiāo tiáo chú chuán cháng   ruò huǒ pēng chá tāng    
chū qīng xiè yǎn   ruò qīng chē zhuǎn yáng cháng téng làng è zhǎn   kāi què shé gān xiāng    
ōu chuài chén jìng   dùn jué chún wěn jiē qīng liáng xiōng zhōng suī wén qiān juǎn xīn   shī zhuī wǎn táng    
chuān   pín gèng kuáng shū shēng běn guì xiāng   kuā gāo liáng