寒夜月仿孟東野體
霜輝濯寒魄,景象恆過清。止於枕上看,不可立中庭。
枕上一尺光,中庭千里橫。千里多傷悲,一尺已崢嶸。
貧病賞明月,更無絲竹聲。但言此夜好,已完看月情。
始知天有月,不為貧病明。
shuāng
霜
huī
輝
zhuó
濯
hán
寒
pò
魄
,
jǐng
景
xiàng
象
héng
恆
guò
過
qīng
清
zhǐ
。
yú
止
zhěn
於
shàng
枕
kàn
上
bù
看
,
kě
不
lì
可
zhōng
立
tíng
中
庭
。
zhěn
枕
shàng
上
yī
一
chǐ
尺
guāng
光
,
zhōng
中
tíng
庭
qiān
千
lǐ
里
héng
橫
qiān
。
lǐ
千
duō
里
shāng
多
bēi
傷
yī
悲
,
chǐ
一
yǐ
尺
zhēng
已
róng
崢
嶸
。
pín
貧
bìng
病
shǎng
賞
míng
明
yuè
月
,
gèng
更
wú
無
sī
絲
zhú
竹
shēng
聲
dàn
。
yán
但
cǐ
言
yè
此
hǎo
夜
yǐ
好
,
wán
已
kàn
完
yuè
看
qíng
月
情
。
shǐ
始
zhī
知
tiān
天
yǒu
有
yuè
月
,
bù
不
wéi
為
pín
貧
bìng
病
míng
明
。