寒夜十六韻答子履見寄

宋代 蘇舜欽
風雨夜寒新,空齋感慨頻。詩書窮不放,燈火靜相親。 眺聽時懷土,低摧動畏人。漫書成咄咄,遠吠厭狺狺。 念昔罹憂患,唯君共苦辛。漂流數千里,會合十餘旬。 各閔傷弓翼,聊同煦沫鱗。誰知公冶罪,眾笑伯龍貧。 隔絕今一水,暌離將再春。喜篇數為貺,尺牘亦相珍。 倚伏時難定,屯亨理亦循。劍埋猶有氣,蠖屈尚能伸。 邦國方登俊,江湖且放神。不憂知在命,任重莫如身。 白首襟期遠,青雲志業均。陶然任元化,慎勿損天真。
fēng hán xīn   kōng zhāi gǎn kǎi pín shī shū qióng fàng   dēng huǒ jìng xiāng qīn
tiào tīng shí huái   cuī dòng wèi rén màn shū chéng duō duō   yuǎn fèi yàn yín yín
niàn yōu huàn   wéi jūn gòng xīn piāo liú shù qiān   huì shí xún
mǐn shāng gōng   liáo tóng lín shéi zhī gōng zuì   zhòng xiào lóng pín
jué jīn shuǐ   kuí jiāng zài chūn piān shù wèi kuàng   chǐ xiāng zhēn
shí nán dìng   tún hēng xún jiàn mái yóu yǒu   huò shàng néng shēn
bāng guó fāng dēng jùn   jiāng qiě fàng shén yōu zhī zài mìng   rèn zhòng shēn
bái shǒu jīn yuǎn   qīng yún zhì jūn táo rán rèn yuán huà   shèn sǔn tiān zhēn