寒岩分韻得水字

宋代 韓元吉
青山如幽人,不肯住城市。 管從城市來,一見消吝鄙。 平時與周旋,況復非俗士。 我初見南山,秀色紛可喜。 謂言官塵埃,洗滌端在此。 經時未一至,引望若千里。 昨朝得休暇,佳興難自己。 秋願麗新晴,景物為清美。 獨游已不惡,更約二三子。 初從澗壑危,稍入岩石倚。 白雲隨杖藜,蒼煙生屐齒。 主翁亦好事,結茆修竹底。 庭人百無有,屈曲但流水。 客來了不問,花草自紅紫。 豈無一樽酒,欲飲還遽止。 歸鞍不可速,吾亦聊洗耳。
qīng shān yōu rén   kěn zhù chéng shì  
guǎn cóng chéng shì lái   jiàn xiāo lìn  
píng shí zhōu xuán   kuàng fēi shì  
chū jiàn nán shān   xiù fēn  
wèi yán guān chén āi   duān zài  
jīng shí wèi zhì   yǐn wàng ruò qiān  
zuó cháo xiū xiá   jiā xīng nán  
qiū yuàn xīn qíng   jǐng wèi qīng měi  
yóu è   gèng yuē èr sān  
chū cóng jiàn wēi   shāo yán shí  
bái yún suí zhàng   cāng yān shēng chǐ  
zhǔ wēng hǎo shì   jié máo xiū zhú  
tíng rén bǎi yǒu   dàn liú shuǐ  
lái liǎo wèn   huā cǎo hóng  
zūn jiǔ   yǐn hái zhǐ  
guī ān   liáo ěr