寒食值雨

宋代 歐陽修
禁火仍風雨,客心愁復淒。 陰雲花更重,春日水平堤。 油壁逢南陌,鞦韆出綠蹊。 尋芳無厭遠,自有錦障泥。
jìn huǒ réng fēng   xīn chóu
yīn yún huā gèng zhòng   chūn shuǐ píng
yóu féng nán   qiū qiān chū
xún fāng yàn yuǎn   yǒu jǐn zhàng