寒食雜興二篇

宋代 鄭剛中
小小圍亭書掩關,身閒不用更偷閒。 柳綿盡日高低處,春色於人去住間。 已醉更應將酒解,負花須索把詩還。 我今已是霜顛禿,不比休文只鬢斑。
xiǎo xiǎo wéi tíng shū yǎn guān   shēn xián yòng gèng tōu xián
liǔ mián 綿 jìn gāo chù   chūn rén zhù jiān
zuì gèng yīng jiāng jiǔ jiě   huā suǒ shī hái
jīn shì shuāng diān 禿   xiū wén zhǐ bìn bān