寒食夜(一作深夜,一作夜深)

唐代 韓偓
清江碧草兩悠悠,各自風流一種愁。 正是落花寒食夜,夜深無伴倚南樓。
qīng jiāng cǎo liǎng yōu yōu   fēng liú zhǒng chóu
zhèng shì luò huā hán shí   shēn bàn nán lóu