寒食曲

宋代 周文璞
今年寒食好天色,遊人踏青行不極。 尋山不憚千里遠,往往啼號濕松柏。 一杯才酹墳上土,祗就墳前便歌舞。 故鄉自有懊惱聲,插腰羊皮小番鼓。 吁嗟悲歡一餉間,但悵死人不能語。 君不見北客紛紛俱落南,先冢盡被胡塵漫。 影堂逢節具飲食,魂魄夜行溪谷山。
jīn nián hán shí hǎo tiān   yóu rén qīng xíng  
xún shān dàn qiān yuǎn   wǎng wǎng háo shī sōng bǎi  
bēi cái lèi fén shàng   zhī jiù fén qián biàn 便  
xiāng yǒu ào nǎo shēng   chā yāo yáng xiǎo fān  
jiē bēi huān xiǎng jiān   dàn chàng rén néng  
jūn jiàn běi fēn fēn luò nán   xiān zhǒng jǐn bèi chén màn  
yǐng táng féng jié yǐn shí   hún xíng shān