寒食歌

宋代 張耒
東風芳草長,寒食春茫茫。人家掩門去,雞犬自相將。 原頭簇簇柳與花,行人往來長嘆嗟。舊墳新冢累累是,裂錢澆酒何人家。 桑上鳴鳩喚山雨,雨腳蕭蕭山日暮。歸來門巷正春寒,花底殘紅落無數。 北里悲啼夜未休,清弦脆管起南樓。古今歌笑何時盡,芳草白楊春復秋。 去年巧笑鞦韆女,今年嫁作東家婦。綵繩畫柱似當年,只有朱顏不如故。 百人學仙無一成,麻姑不見但聞名。萬斛春醪須痛飲,江邊漁父笑人醒。
dōng fēng fāng cǎo zhǎng   hán shí chūn máng máng rén jiā yǎn mén   quǎn xiāng jiāng    
yuán tóu liǔ huā   xíng rén wǎng lái cháng tàn jiē jiù fén xīn zhǒng lěi lěi shì liè   qián jiāo jiǔ rén jiā    
sāng shàng míng jiū huàn shān   jiǎo xiāo xiāo shān guī lái mén xiàng zhèng chūn hán huā   cán hóng luò shù    
běi bēi wèi xiū   qīng xián cuì guǎn nán lóu jīn xiào shí jǐn fāng   cǎo bái yáng chūn qiū    
nián qiǎo xiào qiū qiān   jīn nián jià zuò dōng jiā cǎi shéng huà zhù shì dāng nián zhǐ   yǒu zhū yán    
bǎi rén xué xiān chéng   jiàn dàn wén míng wàn chūn láo tòng yǐn jiāng   biān xiào rén xǐng