寒食

宋代 文天祥
苦海周遭斷去帆,東風吹淚向天南。 龍蛇澤里清明五,燕雀籠中寒食三。 撲面風沙驚我在,滿襟霜露痛誰堪。 何當歸骨先人墓,千古不為丘首慚。
hǎi zhōu zāo duàn fān   dōng fēng chuī lèi xiàng tiān nán
lóng shé qīng míng   yàn què lóng zhōng hán shí sān
miàn fēng shā jīng zài   mǎn 滿 jīn shuāng tòng shuí kān
dāng guī xiān rén   qiān wéi qiū shǒu cán