寒棲子歌

唐代 皎然
君在廬山不知群,有疑是鶴又是雲。生死塵埃污不得,眼前榮利徒紛紛。 今日惠然來訪我,酒榼書囊肩背荷。拂除衣上餌煙霞,昨夜胥門宿蔡家。 天然不飲亦不食,拋名換姓覓不得。且向人間作酒仙,不肯將身生羽翼。 停形為餌天地根,世人皆死我獨存。洗慮因吞清明籙,世人皆貪我常足。 棲子妙今道已成,手把玄樞心運冥。能令鬼哭神效靈,身如飄風不可絆。 朝游崆峒夕汗漫,向來坐客猶未散。忽憶羅浮欲去時,遙指孤雲作路岐。 海上仙遊不可見,人間日落空桑枝。
jūn zài shān zhī qún   yǒu shì yòu shì yún shēng chén āi   yǎn qián róng fēn fēn
jīn huì rán lái fǎng   jiǔ shū náng jiān bèi chú shàng ěr yān xiá   zuó mén 宿 cài jiā
tiān rán yǐn shí   pāo míng huàn xìng qiě xiàng rén jiàn zuò jiǔ xiān   kěn jiāng shēn shēng
tíng xíng wèi ěr tiān gēn   shì rén jiē cún yīn tūn qīng míng   shì rén jiē tān cháng
zi miào jīn dào chéng   shǒu xuán shū xīn yùn míng néng lìng guǐ shén xiào líng   shēn piāo fēng bàn
cháo yóu kōng tóng hàn màn   xiàng lái zuò yóu wèi sàn luó shí   yáo zhǐ yún zuò
hǎi shàng xiān yóu jiàn   rén jiàn luò kōng sāng zhī