寒瀑洞懷舊
山翁住向人間久,冷落雲林直至今。磴道尚堪重著屐,石床誰復更橫琴。
千章古木經殘燒,一線清泉下濁涔。剩有風流在樵牧,隔橋吹笛學長吟。
shān
山
wēng
翁
zhù
住
xiàng
向
rén
人
jiān
間
jiǔ
久
,
lěng
冷
luò
落
yún
雲
lín
林
zhí
直
zhì
至
jīn
今
dèng
。
dào
磴
shàng
道
kān
尚
zhòng
堪
zhù
重
jī
著
shí
屐
,
chuáng
石
shuí
床
fù
誰
gèng
復
héng
更
qín
橫
琴
。
qiān
千
zhāng
章
gǔ
古
mù
木
jīng
經
cán
殘
shāo
燒
,
yī
一
xiàn
線
qīng
清
quán
泉
xià
下
zhuó
濁
cén
涔
shèng
。
yǒu
剩
fēng
有
liú
風
zài
流
qiáo
在
mù
樵
gé
牧
,
qiáo
隔
chuī
橋
dí
吹
xué
笛
cháng
學
yín
長
吟
。