漢老弟寄示雪詩倡和已成軸矣因次韻

宋代 虞儔
飛灑羞明不肯朝,徘徊待伴未全消。 將花著袂元無跡,認柳吹綿別有條。 璧月半規開水面,玉龍千丈轉山腰。 玄冥已自呈三白,青帝何須又一飄。
fēi xiū míng kěn cháo   pái huái dài bàn wèi quán xiāo  
jiāng huā zhù mèi yuán   rèn liǔ chuī mián 綿 bié yǒu tiáo  
yuè bàn guī kāi shuǐ miàn   lóng qiān zhàng zhuǎn shān yāo  
xuán míng chéng sān bái   qīng yòu piāo