漢老弟寄示雪詩倡和已成軸矣因次韻

宋代 虞儔
衡門雖設晝常關,人在瓊樓玉宇間。 一笑眼青餘老檜,相看頭白只高山。 攜壺索共梅花醉,著屐扶行竹杖斑。 此興此時吾不忘,倦飛深羨鳥知還。
héng mén suī shè zhòu cháng guān   rén zài qióng lóu jiān  
xiào yǎn qīng lǎo guì   xiāng kàn tou bái zhǐ gāo shān  
xié suǒ gòng méi huā zuì   zhù xíng zhú zhàng bān  
xīng shí wàng   juàn fēi shēn xiàn niǎo zhī hái