韓康公輓詞三首

宋代 蘇軾
故國非喬木,興王有世臣。 嗟余後死者,猶及老成人。 德業經文武,風流表縉紳。 空餘行樂地,處處泣遺民。 再世忠清德,三朝翼贊勛。 功成不歸國,就訪敢忘君。 舊學嚴詩律,餘威靖塞氛。 何當繼韓奕,故吏總能文。 西第開東閣,初筵點後塵。 笙歌邀白髮,燈火樂青春。 扶路三更罷,回頭一夢新。 賦詩猶墨濕,把卷獨沾巾。
guó fēi qiáo   xīng wáng yǒu shì chén  
jiē hòu zhě   yóu lǎo chéng rén  
jīng wén   fēng liú biǎo jìn shēn  
kòng xíng   chù chù mín  
zài shì zhōng qīng   sān cháo zàn xūn  
gōng chéng guī guó   jiù fǎng gǎn wàng jūn  
jiù xué yán shī   wēi jìng sāi fēn  
dāng hán   zǒng néng wén  
西 kāi dōng   chū yán diǎn hòu chén  
shēng yāo bái   dēng huǒ qīng chūn  
sān gēng   huí tóu mèng xīn  
shī yóu shī   juàn zhān jīn