寒江吟

唐代 孟郊
冬至日光白,始知陰氣凝。寒江波浪凍,千里無平冰。 飛鳥絕高羽,行人皆晏興。荻洲素浩渺,碕岸澌崚嶒。 煙舟忽自阻,風帆不相乘。何況異形體,信任為股肱。 涉江莫涉凌,得意須得朋。結交非賢良,誰免生愛憎。 凍水有再浪,失飛有載騰。一言縱丑詞,萬響無善應。 取鑑諒不遠,江水千萬層。何當春風吹,利涉吾道弘。
dōng zhì guāng bái   shǐ zhī yīn níng hán jiāng làng dòng   qiān píng bīng
fēi niǎo jué gāo   xíng rén jiē yàn xīng zhōu hào miǎo   àn líng céng
yān zhōu   fēng fān xiāng chéng kuàng xíng   xìn rèn wèi gōng
shè jiāng shè líng   de péng jié jiāo fēi xián liáng   shuí miǎn shēng ài zēng
dòng shuǐ yǒu zài làng   shī fēi yǒu zài téng yán zòng chǒu   wàn xiǎng shàn yìng
jiàn liàng yuǎn   jiāng shuǐ qiān wàn céng dāng chūn fēng chuī   shè dào hóng