寒還將行過宿

明代 釋函可
憶初與子遇,我命如懸絲。子時顧我泣,豈意共邊陲。 三歲相形影,孤雁常雙棲。是夜足風雨,來將與我辭。 人情慾分手,先問後晤期。子今從此去,心知見無時。 死別在一割,生別長苦思。子生必思我,我死子安知。 同是籠中翼,一伏一出飛。人鬼不容發,安能復遲遲。 努力事前路,勿為兒女悲。孤燈久已滅,起視夜何其。 開戶天地黑,雞聲慘以悽。
chū zi   mìng xuán shí   gòng biān chuí
sān suì xiāng xíng yǐng   yàn cháng shuāng shì fēng   lái jiāng
rén qíng fēn shǒu   xiān wèn hòu zi jīn cóng   xīn zhī jiàn shí
bié zài   shēng bié zhǎng zi shēng   ān zhī
tóng shì lóng zhōng   chū fēi rén guǐ róng   ān néng chí chí
shì qián   wèi ér bēi dēng jiǔ miè   shì
kāi tiān hēi   shēng cǎn