杭州雜詩和林石田

宋代 汪元量
吟身春共瘦,獨立望江亭。 越水荒荒白,吳山了了青。 軍降欣解甲,民喜罷抽丁。 拍碎闌干曲,吞聲血淚零。
yín shēn chūn gòng shòu   wàng jiāng tíng  
yuè shuǐ huāng huāng bái   shān liǎo liǎo qīng  
jūn jiàng xīn jiě jiǎ   mín chōu dīng  
pāi suì lán gān   tūn shēng xuè lèi líng