漢宮春

宋代 汪莘
春色平分,甚偏他楊柳,分外風流。夭桃自適其適,一笑還休。可憐仙李,對東風、卻少溫柔。爭奈得、海棠妝點,向人渾不知羞。 誰覺韶華如夢,到酴醿開後,鶯語供愁。天教姚黃晚出,貴與王侔。花中隱者,有春蘭、秋菊俱優。須是到、溪山清凍,江梅香噴枝頭。
chūn píng fēn   shén piān yáng liǔ   fèn wài fēng liú yāo táo shì shì   xiào hái xiū lián xiān   duì dōng fēng què shǎo wēn róu zhēng nài hǎi táng zhuāng diǎn   xiàng rén hún zhī xiū
shuí jué sháo huá mèng   dào kāi hòu   yīng gōng chóu tiān jiào yáo huáng wǎn chū   guì wáng móu huā zhōng yǐn zhě   yǒu chūn lán qiū yōu shì dào shān qīng dòng   jiāng méi xiāng pēn zhī tóu