寒燈

宋代 韓淲
撥剔寒燈燄,消停煖酒杯。醉從愁畔過,夢自覺中回。 幽興故為熟,衰顏底用催。小園荒草外,山意數枝梅。
hán dēng yàn   xiāo tíng nuǎn jiǔ bēi zuì cóng chóu pàn guò mèng   jué zhōng huí    
yōu xīng wèi shú   shuāi yán yòng cuī xiǎo yuán huāng cǎo wài shān   shù zhī méi