韓持國遺洛筍

宋代 梅堯臣
龍孫春吐一尺牙,紫錦包玉離泥沙。 金刀璀錯截嫩節,銅馳不與大梁賒。 持寄韓郎綠蒲束,莫令衛女苦思家。 韓郎才調偏能賦,分餉唯思楚景差。 因之善謔誦淇澳,欲學報投無木瓜。
lóng sūn chūn chǐ   jǐn bāo shā  
jīn dāo cuǐ cuò jié nèn jié   tóng chí liáng shē  
chí hán láng shù   lìng wèi jiā  
hán láng cái diào 調 piān néng   fēn xiǎng wéi chǔ jǐng chà  
yīn zhī shàn xuè sòng   xué bào tóu guā